thiên túng xinh đẹp

Nàng là truyền kỳ của giới sát thủ, nàng là độc dược khiến nam nhân xua như xua vịt, nàng là nữ nhân không có tâm. Một lần ngoài ý muốn, linh hồn nàng xuyên qua đến một thế giới cường giả vi tôn — Thần Ma đại lục. Có lẽ là thần ban ân, làm cho nàng cả đời này hưởng thụ thân tình. Có lẽ là thần vui đùa, làm cho nàng cả đời này gặp họa diệt môn. 0 views, 0 likes, 0 loves, 0 comments, 0 shares, Facebook Watch Videos from Michi - Ốc, Lẩu, Chè, Đồ Ăn Vặt - 21 Khâm Thiên: Chúc tất cả quý khách hàng 20/10 vui vẻ, xinh đẹp và thành công Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan ~ Chương 61 They say love is blind…and marriage is an institution. Well, I'm not ready for an institution for the blind just yet. Bỗng dưng trở nên nổi tiếng trên các trang MXH, có lẽ những bé gái này vẫn hồn nhiên không hề hay biết vẻ đẹp nguyên sơ của mình đã gây ra bao thương nhớ. Thêm lần nữa, một cô bé xinh như thiên thần ở Sapa lại khiến các cư dân mạng tiếp tục xoắn xuýt vì vẻ đẹp của các em bé vùng cao. Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan ~ Chương 77 Tính cách không thể được hình thành trong yên bình. Chỉ có trải nghiệm mới hun đúc tâm hồn, làm rõ tầm nhìn, sản sinh ra tham vọng, và giúp đạt được thành tựu. Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan ~ Chương 41 To sit alone in the lamplight with a book spread out before you, and hold intimate converse with men of unseen generations - such is a pleasure beyond compare. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Tác giả Lý Tẫn Hoan Thể loại Xuyên ko, dị giới, thanh thủy văn Convert ngocquynh520 Edit văn án – chương 15 nhungcao305 Edit chương 16 -> 27 Dương Tử Hoa pinguin95 Edit tiếp nhungcao305 Văn án Nàng là truyền kỳ của giới sát thủ, nàng là độc dược khiến nam nhân xua như xua vịt, nàng là nữ nhân ko có tâm. Một lần ngoài ý muốn, linh hồn nàng xuyên qua đến một thế giới cường giả vi tôn — Thần Ma đại lục. Có lẽ là thần ban ân, làm cho nàng cả đời này hưởng thụ thân tình. Có lẽ là thần vui đùa, làm cho nàng cả đời này gặp họa diệt môn. Nếu, sinh mệnh nàng là bị thần vứt bỏ, như vậy hóa thân làm ma thì như thế nào? Thiên địa bất nhân, như vậy hủy đi thiên địa này có làm sao? Thử xem một nữ tử như thế nào tung hoành dị giới, trường kiếm thiên hạ, mây mưa thất thường, mê hoặc hồng trần. . . . . . Các vị độc giả thân ái xin chú ý, truyện này nữ chủ cũng không phải người lương thiện, điển hình bề ngoài mị hoặc xinh đẹp, bên trong tàn nhẫn huyết tinh băng sơn mỹ nên, nếu ngươi thích nữ chính ôn nhu thiện lương, thỉnh đường vòng; nếu ngươi thích nữ chính đáng yêu hoạt bát, thỉnh phiêu đi; nếu ngươi thích nữ chính đê tiện vô sỉ tàn nhẫn tàn nhẫn cộng thêm không nhân tính, như vậy, chúc mừng ngươi, truyện này là lựa chọn tốt nhất cho ngươi. Trong truyện nam chủ phần đông, nam xứng phần đông, mỹ nam phần đông, hi vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn! Mục Lục Chương 1 – chương 9 chương 10 – chương 15chương 16 chương 17 chương 18 chương 19chương 20 chương 21 chương 22 chương 23chương 24 chương 25 ~chương 26 chương 27 [list 1 ~.~ list 2]chương 28 [list 1 ~.~ list 2] chương 29 [list 1 ~.~ list 2] chương 30 [list 1 ~.~ list 2] chương 31 [list 1 ~.~ list 2]chương 32[list 1 ~.~ list 2]từ chương 33 [list 1 ~.~ list 2] Thông báo từ giờ mình sẽ không edit típ truyện này vì đã có ss nhungcao làm. Mọi người sang nhà ss đọc nhé! Cho đến khi mặt trời chiều ngã về tây, đêm lạnh như nước, Thiên Tungvà Diệp Tử Long mới từ từ rời khỏi Tề gia. Vì không để người hoài nghi, Tô Ngọc Cẩn và Thiên Tung cũng không rời khỏi cùng một lúc. Bởi vì có câu chuyện tình yêu vang dội kinh sư của Tề Thiên Sách và Yêu Dạ làm ngụy trang, Thiên Tung dĩ nhiên phải lưu lại lâu hơn một chút so với Tô Ngọc Tung vừa ra tới lập tức cảm nhận được bốn phương tám hướng đều có người mai phục. Tu vi của bọn họ không cao, nhưng công phu ẩn nấp thân hình đều là hạng nhất. Nàng mặt không đổi sắc cười một tiếng, cùng Diệp Tử Long lên xe, nghênh ngang rời họ vừa rời đi, những bóng người này lập tức chạy như bay về phía bốn phương tám nay, đế kinh nhất định bắt đầu náo Hồng lâu, Thiên Nhiên Tung vừa bước vào khuê phòng của mình đã phát hiện có người trong phòng, nhưng khí tức quen thuộc kia trong nháy mắt lại khiến nàng tinh thần an tĩnh lại. "Đến từ khi nào?""Từ sớm! Ta chờ nàng ước chừng đã một ngày! Nàng đi đâu vậy?" Trong giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày lúc này lại mang theo cảm xúc oán trách cùng tức Thiên Tung thấy rõ tạo hình của Tần Mộ Ngôn, thật sự sợ hết hồn. Mấy ngày trước đây thấy hắn, tuy hắn mang theo chút sa sút cùng vẻ lôi thôi, nhưng cũng sẽ không tiều tụy như bây giờ. Nhìn thân hình gầy gò của hắn, Thiên Tung nghiêm trọng hoài nghi hắn đã mấy ngày chưa ăn cơm rồi!"Huynh là dân chạy nạn Châu Phi sao? Làm sao biến mình làm thành bộ dạng này?" Thiên Tung không nhịn được lớn tiếng Mộ Ngôn mặc dù không biết dân chạy nạn châu Phi là có ý gì, nhưng lại nghe hiểu được câu phía sau. Thiên Tung đang quan tâm hắn. Lúc này, trên mặt hắn nhịn không được mà lộ ra cảm xúc ảo não. "Cái đó . . . . Ta bị một đứa bé đùa bỡn! Ngay từ ngày đầu tiên ta tiến vào, không biết đứa bé kia động tay động chân gì với ta, không ngờ toàn thân không thể động. Vẫn ở trên giường ngây người ba ngày nay."Tần Mộ Ngôn càng nói càng nhỏ, ôi, nghĩ tới hắn tu vi Kiếm Tiên không ngờ bị một đứa bé ám toán, nói ra còn không khiến người ta cười rơi răng sao."Huynh nói là Lân Nhi?" Thiên Tung vừa nghe cũng biết nhất định là tiểu ác ma đó."Ai là Lân Nhi?" Tần Mộ Ngôn nghi ngờ hỏi."Là một con dị thú ta cứu ở Xích Viêm động. Hiện giờ mặc dù nó còn nhỏ tuổi, nhưng đã có thể hóa hình, thực lực càng thêm có thể so với cường giả Kiếm Tiên. Huynh nhất định là bị nó vây trong kết giới rồi." Thiên Tung khẳng định nói. Lúc này, Thiên Tung mới nhớ ra kể từ khi trở về từ phòng đấu giá Thánh Ca Hoa, đã vài ngày không nhìn thấy Tần Mộ Ngôn rồi. Ai ngờ được Lân Nhi lại chà đạp’ Tần Mộ Ngôn thành ra như vậy. Tiểu tử này thật sự càng ngày càng tinh nghịch rồi, xem ra có thời gian phải giáo dục Lân Nhi mới được! Trong mắt Thiên Tung lóe lên ánh tinh phòng tu luyện phía xa Thiên Nhiên Cư, Lân Nhi đột nhiên cảm thấy một cơn rét căm căm. Gió lạnh như lưỡi thương lướt qua cổ! Ô, khiến cậu rùng mình ớn lạnh. "Có người muốn tính kế ta sao?" Lân Nhi tự lẩm bẩm. Bất quá rất nhanh cậu ta lại lộ ra một nụ cười tà ác, "Chỉ có chuyện ta giày vò người khác, người khác nào dám giày vò ta, nhất định là ta suy nghĩ nhiều! Suy nghĩ nhiều!!"Lúc này, Thiên Tung nói với bên ngoài phòng "Lan Nhi, chuẩn bị chút thức ăn nhẹ đưa tới đây. Chuẩn bị thêm cho phòng Tần Mộ Ngôn công tử một thùng nước nóng!"Hiệu suất của Lan Nhi thật sự cao thần kỳ, chỉ chốc lát sau một bàn rượu và thức ăn màu sắc hương vị đều đủ lập tức được đưa Mộ Ngôn vừa ăn như hổ đói, vừa không quên hỏi Thiên Tung "Tiểu Thiên, ta chờ nàng một ngày, nàng đi đâu vậy?""Ta đến Tề gia, đồng thời còn gặp nhị điện hạ của Thánh Thiên Đế quốc nữa." Thiên Tung rót một ly rượu ấm cho Tần Mộ Ngôn, tức khắc, mùi rượu bốn phía."Cái gì?!" Nghe thế, Tần Mộ Ngôn không nhịn được để đũa xuống khẩn trương hỏi, "Nàng làm vậy có quá mức vội vã hay không, thực lực của nàng mạnh, không sai, thế nhưng làm như vậy chẳng phải đánh đồng với việc đem mình bỏ vào phe cánh của nhị điện hạ, trở thành đích đến cho mọi người chỉ trích sao!?""Vẫn còn quá sớm để nói là đích đến cho mọi người chỉ trích. Nhưng ta biết các đại gia tộc Thánh Thiên và thái tử cũng đã biết yến hội phát sinh ngày hôm nay ở Tề gia. Bọn họ nhất định sẽ tranh nhau suy đoán, bàn mưu tính kế. Thái tử vốn đã nóng nảy bất an, ván cờ hôm nay cũng tương đương với đổ thêm dầu vào lửa, tin tưởng rất nhanh chúng ta có thể dẫn rắn ra khỏi hang!" Đáy mắt Thiên Tung lóe lên hào quang cơ trí, Tần Mộ Ngôn nhìn thấy tâm thần lập tức nhộn nhạo."Chỉ cần nàng chuẩn bị chu đáo là tốt rồi. Nếu cần ta làm gì, nhất định phải nói cho ta biết!" Tần Mộ Ngôn nghiêm túc nói."Ừ. Nhanh ăn đi!" Thiên Tung lại gắp một ít thức ăn vào bát cho Tần Mộ tượng này, ấm áp khiến màn đêm bấp bênh trở nên cực kỳ ấm khi tiễn Tần Mộ Ngôn đi, cơn buồn ngủ của Thiên Tung cũng hoàn toàn biến mất. Dứt khoát ngồi xuống tĩnh tâm tu luyện, mấy ngày liên tiếp đột phá khiến cho thực lực của nàng có thể nói là tiến nhanh. Nhưng nàng tinh tường hiểu được đối thủ của mình là Cửu Trọng Cung, Cửu Trọng Cung đã tồn tại cả vạn năm! Nàng cần thực lực càng mạnh mẽ để nắm chắc phần thắng hơn chút. Bởi vì nàng biết, đám người thái tử tuyệt đối kềm chế không được bao lâu nữa!Theo Chư Thần quyết cùng với công pháp thần bí vận chuyển, lỗ đen trên người Thiên Tung tự nhiên mở ra. Bảy loại nguyên tố năng lượng chung quanh dường như bị lốc xoáy thu hút vội vã vọt vào bên trong cơ thể Thiên Tung. Thiên Tung rõ ràng cảm thấy kể từ khi mình có đủ bảy nguyên tố, mỗi lần vận chuyển công pháp, bảy loại nguyên tố năng lượng đều không ngừng cọ sát, đấu tranh, khiến cho năng lượng trong cơ thể Thiên Tung lưu chuyển nhanh bởi vì Thiên Tung mới vừa đạt được nguyên tố thổ và nguyên tố mộc, luồng khí xoáy tụ của hai loại nguyên tố này còn quá mức yếu ớt, bị những luồng năng lượng khác áp chế kịch liệt. Nhưng khiến ThiênTung vui mừng là, luồng năng lượng nhỏ kia càng bị áp chế càng hăng, tốc độ lưu chuyển của năng lượng bên trong luồng khí xoáy tụ càng thêm nhanh, tinh thể không ngừng tạo điểm tinh thể màu vàng đất và tinh thể màu xanh biếc càng đọng lại càng nhiều, đột nhiên, hai luồng kiếm khí màu vàng đất và màu xanh biếc bắn ra từ trong cơ thể Thiên Tung, bắt đầu ngưng kết ở bên ngoài cơ lượng nguyên tố thổ và nguyên tố mộc của Thiên Tung không ngờ trong mấy ngày tu luyện ngắn ngủi có thể ngưng khí thành binh rồi,Lúc này, ngay cả Thiên Tung cũng nín thở mà đợi, bởi vì nàng cũng rất tò mò, hai kiếm khí cuối cùng này sẽ là cái dạng kiếm khí không ngừng lưu chuyển giữa không trung, ánh sáng màu vàng đất và màu xanh biếc càng lớn. Trong lúc nhất thời, toàn bộ khuê phòng của Thiên Tung cũng bị nhiễm hai loại màu sắc gian từng giây từng phút trôi qua, ngay tại thời điểm ánh bình minh chiếu sáng chân trời, Thiên Tung rốt cuộc hoàn thành ngưng khí thành binh!Khi tia sáng tiêu tán, huyệt thái dương của Thiên Tung quả thực không khống chế được đập thình kiếp! Ai có thể tới nói cho nàng biết đây là chuyện gì xảy ra?!Đó là một thanh kiếm xanh biếc cùng một tấm lá chắn màu vàng đất lơ lửng trong không khí. Hai món kiếm khí này vốn vô cùng bình thường, nhưng lá chắn màu vàng đất kia cũng không giống như những lá chắn thông thường lấy phòng ngự làm chủ. Trên tấm lá chắn bóng loáng nhô lên những mũi đao bén nhọn, giống như chỉ cần chạm nhẹ một cái là có thể thịt nát xương tan. Chung quanh tấm lá chắn kia còn khảm thêm một tầng chi chít mũi đao. Không thể không nói, có thể đem nguyên tố thổ ôn hòa nhất ngưng tụ thành một loại kiếm khí thấy rợn cả người như vậy, ngay cả Thiên Tung nàng cũng cấp cho mình một chữ kiếm khí còn lại có vẻ bình thường, chỉ là một thanh trường kiếm tương đối rộng. Thế nhưng Thiên Tung quan sát cẩn thận đã phát hiện thanh kiếm khí nguyên tố mộc này cùng kiếm khí nguyên tố hỏa của mình bất kể từ hình dáng đến kích cỡ đều cực kỳ giống nhau. Giống như cả hai đều từ một khuôn mẫu đúc ra, bất cứ lúc nào cũng có thể hợp thành một. Cái gì gọi là mộc sinh hỏa, nếu hai thanh Kiếm Khí này thật sự có thể hợp lại làm một, thì đó chính là chuyện dọa người nhất trên khắp Đại lục Thần Ma từ trước tới nay!Lúc này, trong đầu Thiên Tung đột nhiên hiện ra hai từ, mà hai từ này chính là tên của hai món kiếm khí Thị Phách! Thương Phong! Quả nhiên là cái tên khí phách! Thiên Tung không nhịn được nhoẻn miệng cười."Tiểu thư, tiểu thư, người thức dậy rồi sao? Tịch Nhan công tử có chuyện cầu kiến." Giọng nói Lan Nhi từ bên ngoài vang lên."Ngươi vào giúp ta rửa mặt trước đi, để Tịch Nhan đến lương đình bên kia đợi!" Giọng nói lười biếng của Thiên Tung từ trong phòng truyền chốc lát sau, Khinh Lan đình, Thiên Nhiên Cư."Tịch Nhan, có phải thái tử có động tĩnh gì hay không?" Thiên Tungvừa ăn điểm tâm Lan nhi chuẩn bị, vừa thờ ơ hỏi."Tiểu thư liệu sự như thần! Đúng là thái tử có chuyện. Đây là thiếp mới hôm nay thái tử phái người đưa tới." Tịch Nhan kính cẩn đem thiếp mời đưa tới tay Thiên Tung vừa mở ra nhìn, trong mắt lộ ra mấy phần khinh thường."Tiểu Thiên, phía trên viết gì?"Lúc này, Bạch Ngân cao quý như tiên nhân đạp sóng mà đến, cảnh tiên nhân đạp nước như vậy trực tiếp khiến cho tiểu nha đầu Lan Nhi che ngực, sắc mặt ửng Ngân vừa đến Khinh Lan đình, cũng thật tùy ý ngồi sát bên cạnh Thiên Tung. Cưng chiều đem chén canh bách hợp hạt sen đưa đến trước mặt Thiên Tung, động tác tự nhiên giống như đã làm mấy trăm lần."Không có gì, bất quá là viết thái tử muốn mở tiệc ở phủ đệ chiêu đãi tỷ tỷ của mình và các vị đại thần, muốn Yêu Dạ cô nương đến đó hiến vũ mà thôi.""Thái tử làm sao có thể đột nhiên muốn mời muội, hắn nên biết muội sẽ không đi. Xem ra hắn hẳn là rất muốn biết ngày hôm qua Tề Phủ rốt cuộc xảy ra những chuyện gì! Hoặc giả nói mấy người phía sau hắn càng ngày càng không nhìn thấu Khinh Hồng lâu!" Trong mắt Bạch Ngân chứa đựng nụ cười nói."Không sai! Tên thái tử này danh nghĩa là tìm muội hiến vũ, trên thực tế là muốn thăm dò thực hư. Có lẽ trong mắt hắn, muội cũng chỉ là một vũ cơ, sao dám cãi lại ý chỉ của hắn đây?" Thiên Tung bẻ một miếng bánh gạo nếp, ưu nhã bỏ vào trong miệng. Dường như đang hưởng thụ thức ăn ngon, nhưng trong mắt nàng lại lóe lên hào quang ra vẻ tính toán."Tiểu Thiên nhất định sẽ không để cho hắn được như ý chứ?" Bạch Ngân giống như khẳng định hỏi."Dĩ nhiên sẽ không! Nhưng muội chỉ là một vũ cơ nho nhỏ, sao có thể không tuân theo lệnh của thái tử đây? Nếu thái tử nhiệt tình cho mời như vậy, muội như thế nào lại phụ bạc nhiệt tình của hắn?" Thiên Tungxinh đẹp cười một tiếng, lười biếng nói."Muội đó!" Bạch Ngân cưng chiều nhéo nhéo cái mũi nhỏ của ThiênTung. "Nếu muội muốn đi, nhất định là có đạo lý của muội. Nhưng muội nhất định phải mang theo Tử Long, biết không?""Cho dù ta không cho hắn theo, huynh cảm thấy hắn sẽ chịu sao?" Thiên Tung vừa nói vừa tiến vào trong ngực Bạch Ngân, "Muội cảm thấy yến hội tối nay nhất định sẽ tương đối thú vị!" Thiên Tung Xinh Đẹp Convert ngocquynh520 Edit Vô PhongThể loại Xuyên ko, dị giới, thanh thủy vănBeta G3mGiới thiệu"Nàng là một sát thủ mạnh mẽ, khôn ngoan và có phần tàn nhẫn, nàng xuyên qua thế giới lạ,.....Nàng tung hoành dị giới, trường kiếm thiên hạ, mây mưa thất thường, mê hoặc hồng trần. . . . ."Tác giá Lý Tẫn Hoan Đọc truyện Đám người Thiên Tung và Tề Thiên Sách vừa xuất hiện trong hội trường lập tức nhận được sự chút ý của thế lực các phương. Người kinh ngạc lẫn khâm phục hâm mộ có, người sửng sốt khiếp sợ có, người vui sướng ghen ghét có. Trong lúc nhất thời, hội trường xuất hiện sự yên tĩnh quỷ dị trong nháy tại lúc Thiên Tung tiến vào, ánh mắt của đám người Tề ThiênMinh đã gắt gao đi theo nàng. Người của tứ đại gia tộc cũng gắt gao chú ý hướng đi của Thiên Tung. Bắt đầu từ ngày thái tử thiết yến, bọn họ cũng đều biết Khinh Hồng lâu tuyệt đối là một thế lực không thể khinh nhìn tứ đại công hội bên này, phản ứng lớn nhất phải kể đến Tô Ngọc Cẩn. Từ khi Tô Ngọc Cẩn nhìn thấy nữ tử áo đen thần bí lạnh lùng mà sáng ngời đó, lập tức cảm nhận được một cảm giác quen thuộc cùng rung động cực kỳ từ trên người nàng. Về phần hai người Duẫn Thiên Diệu và Tiêu Hãn, bởi vì khi đó cũng tiếp xúc khá nhiều với Thiên Tung, tự nhiên cũng từ trên người Yêu Dạ này ngửi thấy một chút khí tức quen thuộc. Ngay sau khi đám người Thiên Tung và người của Thánh môn ngồi vào vị trí, toàn bộ chỗ ngồi trong hội trường Thánh Ca Hoa dần dần chìm trong bóng tối. Mà đài cao giữa hội trường lại dần dần sáng lên. Một nữ tử chừng hai mươi tuổi diện mạo xinh đẹp xuất hiện trên đài cao. Nữ tử kia mặc một chiếc váy đỏ như lửa dài quét đất, tóc mây búi cao, trên búi tóc cài một cây trâm san hô màu đỏ, càng nổi bật lên làn da trắng muốt như ngọc, quyến rũ động lòng người."Các vị, sau đây buổi đấu giá của chúng ta sẽ bắt đầu. Buổi đấu giá lần này tập hợp trân bảo từ thương hội các nơi trên Thánh Thiên cung cấp, còn có tinh phẩm hoàng thất thu thập mấy năm gần đây. Hi vọng mọi người có thể khẳng khái giúp đỡ, công bằng đấu giá, lấy được trân bảo mình muốn. Sau đây buổi đấu giá bắt đầu ~~"Tiếng nói của nữ tử áo đỏ kia vừa dứt, chỗ ngồi trong hội trường đã hoàn toàn tối om. Sự chú ý của mọi người rốt cuộc hoàn toàn bị chuyển dời đến trên đài cao."Đây là vật phẩm đấu giá đầu tiên, chính là Thiên Niên Lão Nghiệt do thương hội Kim Ưng cung cấp, giá khởi điểm một ngàn kim tệ, mỗi lần tăng giá 100 kim tệ, bây giờ bắt đầu đấu giá!""Một ngàn kim tệ!""Một ngàn 100 kim tệ!"Hai tròng mắt màu băng lam của Thiên Tung quét một vòng trong bóng tối, sau đó nói với đám người Tề Thiên Sách ở bên cạnh. "Nơi này giao cho các huynh! Tử Long, chúng ta đi!"Tề Thiên Sách và Tịch Nhan hiểu ý gật gật nhanh, hai bóng đen nhanh chóng thoáng qua trong bóng tối, không ai biết có hai người lặng lẽ rời chỗ dinh thự Tề này dinh thự Tề gia có thể nói là rút kiếm giương nỏ, thần hồn nát thần tính. Bốn phía trên nóc nhà ẩn núp không dưới hai mươi người. 20 người này có hai Kiếm Thần, tám Kiếm Tiên, mười người còn lại theo thứ tự là cường giả Kiếm Đế và Kiếm Tôn. Loại đội hình này quả nhiên là mạnh mẽ cực vốn là một trận chiến không có gì đáng lo lắng hồi hộp. Thế nhưng, càng tiếp cận mục tiêu, hai cường giả bậc Kiếm Thần dẫn đầu lại cảm nhận được một loại sợ hãi như dê vào hang hổ. Sự an tĩnh trong dinh thự Tề gia vô cùng quỷ dị. Chẳng lẽ trong này có mai phục? Lúc 20 người đang muốn từ bốn phương tám hướng xông vào Tề gia, một trận vèo vèo tiếng xé gió xa xa truyền đến. Chỉ thấy một trắng, một đen, một đỏ, một lam, bốn nam tử xuất chúng đột nhiên từ bốn phương tám hướng đang trống không xuất hiện trong bầu trời đêm. Hình thành khuynh hướng bao vây những người áo đen đánh lén trong nam tử tựa như tiên nhân lơ lửng trong không khí, canh giữ bốn phương tám hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Mặc dù bốn người cách nhau rất xa, nhưng khí tức mạnh mẽ của bốn người này rõ ràng kết thành một bức tường vô hình lấp kín. Khiến người ta cảm thấy không hề có một kẽ hở nào. Bắt đầu từ khi bốn người này xuất hiện, trong lòng hai Kiếm Thần áo đen cầm đầu cũng đã cảm thấy không ổn, bởi vì tu vi của bốn người có ba người đã tới cảnh giới Kiếm Thần cấp cuối cùng, chỉ có một người là mới vào bước vào Kiếm Thần. Mặc dù bọn họ bên này người đông thế mạnh, nhưng cho dù liều lĩnh đánh cuộc một lần bất quá cũng chỉ là kết cục cá chết lưới rách. Mà nay, nhìn tình huống này, cho dù bọn họ muốn rút lui, cũng là không thể. "Thế nào? Muốn chạy?" Trong bóng tối, giọng nói như rượu ngon hương thuần của U Minh vào thời khắc này nghe được tuyệt đối giống như ma âm xuyên não, khiến những người áo đen kia không nhịn được run rẩy. "Đã muộn rồi!"Chỉ thấy cánh tay thon dài trắng nõn của U Minh thoáng hiện lên một đường cong mê người trong trời đêm, nhẹ nhàng "bộp bộp" vỗ hai tiếng. Những người áo đen kia nhìn thấy động tác đó của U Minh, lập tức cảnh giác nhìn bốn phía."Các ngươi là ai? Muốn thế nào?"Người mặc áo đen kia vẫn chưa hỏi xong. Chỉ thấy cửa lớn dinh thự Tề gia vẫn đóng chặt trong lúc bất chợt đèn đuốc sáng trưng. Chừng năm mươi thiếu niên mặc áo đỏ trên người đeo loan đao từ trong dinh thự Tề gia nhanh chóng xông ra. Những thiếu niên này, xem tuổi lớn cũng chỉ hơn hai mươi tuổi mà nhỏ cũng chỉ mười lăm mười sáu lão giả áo đen cầm đầu Cửu Trọng Cung rõ ràng cảm thấy tu vi của đám thiếu niên này đều từ Kiếm Thánh đến Kiếm Tông, chỉ có hai tuyệt mỹ thiếu niên diện mạo giống nhau như đúc cầm đầu kia là tu vi Kiếm Tôn. Nhưng lúc này, hơn 20 người mặc áo đen không ngờ cảm thấy run sợ trong lòng. Bởi vì trên người của hơn 50 tên thiếu niên kia đều tỏa ra sát khí. Dường như mỗi người đều là ác quỷ đã trải qua sát phạt, trong mắt lóe lên ngoan lệ sáng bóng. Trang phục đỏ như máu kia khiến cho bọn họ nhìn qua thật giống những sát thần trong đêm tối, làm cho người ta cảm thấy có mùi chết là một nhóm thiếu niên nhiệt huyết thích giết chóc như lang sói!Hai thủ lĩnh của Cửu Trọng Cung đến bây giờ cũng không hiểu được, mình rõ ràng là thi hành một nhiệm vụ không có hồi hộp lo lắng, bây giờ làm thế nào lại chọc tới một đám Sát Thần như vậy. Khiến cho người khiếp sợ là, trên đại lục từ lúc nào thì xuất hiện một đội ngũ thiết huyết như vậy, bọn họ không ngờ không biết! Khi người mặc áo đen còn đang sợ hãi, một tiếng nói thanh khiết lạnh lùng lộ ra mị hoặc vang lên trong bóng đêm ảm đạm không có ánh sáng, "Ta để lỡ mất gì sao?"Mọi người giương mắt nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử tóc bạch kim mặc áo lụa màu đen cùng một nam tử mắt tím đột nhiên xuất hiện trên màn trời đen kịt. Tối nay mây đen giăng đầy, không thấy sao sáng trăng thanh. Mà nữ tử kia xuất hiện, trong giây lát đó dường như khiến mọi người thấy được trăng sáng treo cao. Màu bạc như ánh trăng kia trong nháy mắt mê hoặc người."Tiểu Thiên, tới đủ chậm. Bất quá rất đúng lúc, còn chưa bắt đầu!" Bạch Ngân ôn nhu cười nói với Thiên Tung."Ngươi. . . . . . Ngươi là Yêu Dạ?" Chỉ thấy một lão giả áo đen trong hai Kiếm Thần cầm đầu vẻ mặt đầy khiếp sợ nhìn nữ tử như yêu tinh trước mắt, run rẩy này, Thiên Tung mới phát hiện lão giả này chính là lão tiên sinh ngày đó cùng thái tử đến Khinh Hồng lâu, hơn nữa buổi tối còn bày mưu tính kế cho thái tử. Người này cũng chính là người khởi xướng trận tàn sát tối nay. Chẳng qua là hắn chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ trở thành vật hy sinh cho trận tàn sát này."Đúng vậy, chính là ta! Thế nào? Ngạc nhiên lắm sao?" Thiên Tungdường như rất thích thú vẻ mặt kinh ngạc của lão giả áo đen kia, "Lão thất phu, thật sự không nghĩ đến sẽ gặp lại ông ở đây. Ta vốn là người rất kính già yêu trẻ, hẳn là sẽ cho ông sảng khoái. Nhưng ông sai ở chỗ không nên đánh chủ ý lên Tề gia! Hôm nay, ông muốn xuống Địa ngục, đoán chừng cũng sẽ không an ổn như vậy!""Ngươi. . . . . cuối cùng thì ngươi là ai? Ngươi có biết chúng ta là người phương nào hay không?" Lão giả áo đen đối mặt với sự quyết tuyệt của Thiên Tung chỉ đành phải ra vẻ trấn định nói."Ta là ai? Câu hỏi này thật đúng là buồn cười!" Thiên Tung cúi đầu si ngốc cười một tiếng, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi "ta là ai". Tiếp đó, nàng giống như tình nhân thì thầm với tình nhân nói "Ta là ai đây? Thân phận của ta thật đúng là nhiều? Ta chính là con gái của tộc trưởng Ám Ma Tộc Diệp Phong bị các người thiết kế diệt tộc; ta chính là con gái nhỏ nhất Tề Thiên Tung của Tề gia mà các ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt, ta chính là Diệp Thiên Tung các ngươi một lòng muốn trừ bỏ! Như thế nào? Thân phận của ta đủ rõ ràng rồi chứ?"Lời nói xinh đẹp triền miên này nghe vào trong tai lão giả áo đen quả thật như bị điện giật."Ngươi. . . . . . Ngươi là Diệp Thiên Tung?" Lão giả áo đen tựa như đã tiên đoán được kết cục bi thảm của mình. Trong âm thanh của ông đã tràn ngập sợ hãi. Kể từ sau khi biết được thân phận của Thiên Tung, trong lòng ông đã xông lên thê lương cùng với hối hận vô biên. Tiểu cô nương này trong mấy năm ngắn ngủi đạt được đến trình độ này. Lại nhìn bên người nàng dường như tất cả đều là người kinh tài tuyệt diễm. Thực lực nhường này ngay cả Cửu Trọng Cung cũng phải kiêng kỵ không thôi. Ông không nghi ngờ chút nào chỉ thêm mấy năm nữa, thậm chí không cần mấy năm, tiểu cô nương này tuyệt đối sẽ áp đảo trên Cửu Trọng Cung!Quan trọng nhất là bây giờ căn bản không ai biết Yêu Dạ chính là Diệp Thiên Tung! Một con hổ đã đáng sợ! Nhưng một con hổ ấn núp trong đêm tối thì càng thêm đáng sợ!Lão giả áo đen cười khổ một tiếng, bọn họ rốt cuộc tự gieo xuống cho mình một tai họa như thế nào đây!Không để ý tới sự suy sụp của lão giả áo đen kia, Thiên Tung lạnh như băng nói "Bây giờ, nói nhảm cũng đã nói xong! Các ngươi có thể chết được rồi đó, động thủ!"Theo Thiên Tung ra lệnh một tiếng, Bạch Ngân, Phi Dạ, U Minh và Tiểu Hồ đồng thời chuyển động. Bọn họ nhanh chóng ở cùng một chỗ với hai lão giả áo đen và tám gã Kiếm người Tề Phong Tề Vũ như cơn hồng thủy bị tắc nghẽn được mở cống nhanh chóng cùng với đám người mặc áo đen còn lại triền đấu cùng một khắc, kiếm quang bay lấp lánh, máu văng tung tóe, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, khiến bóng đêm tăm tối càng tăng thêm một chương nhạc làm người ta rợn cả tóc thể không nói, Thiên Tung huấn luyện cực kỳ thành công. Tề Phong Tề Vũ cùng với những sát thủ trẻ tuổi của Diệp sát môn đối mặt với đối thủ thực lực cao hơn bọn họ hai cấp cũng không chút nào rơi vào thế hạ phong. Sự nhanh chuẩn tàn nhẫn của bọn họ khiến những cao thủ’ quanh năm không dính máu của Cửu Trọng Cung bị dọa cho sợ đến mức trận pháp đại loạn. Rất nhanh, cuộc chiến đấu này đã biến thành một cuộc tàn sát đơn phương. Phần thịt nát còn lại của chân tay đã bị cụt có thể thấy được khắp này, lão giả áo đen kia đã bị bao vây tứ phía, mắt thấy sẽ phải bỏ mình, ông liếc nhìn nữ tử áo đen đứng trong đêm tối như nữ thần trông coi chúng sinh một chút. Trong mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt cùng ác nhiên, dị biến đột ngột tăng cao. Lão giả áo đen đối mặt với tấn công của Phi Dạ không né tránh chút nào, mà dùng cánh tay đỡ ở trước người, cam nguyện tự đứt một tay. Biến cố này làm người ta ứng phó không giả áo đen không ngờ mượn phương thức tự mình hại mình để đột phá tấn công liên hợp của đám người Bạch Ngân, Phi Dạ! Hơn nữa trong nháy mắt, ông đã vọt tới trước mặt Thiên Tung."Diệp Thiên Tung, ta sẽ không để cho ngươi thực hiện được ý đồ, hôm nay ta chết cũng phải kéo theo ngươi chôn cùng!"Lão giả kia dưới ánh mắt khinh bỉ của Thiên Tung càng lộ vẻ điên cuồng hơn. Ông điên cuồng thúc giục Kiếm Khí trong cơ thể, trong nháy mắt thân thể ông dường như bị thổi phồng, càng biến càng là cường giả bậc Kiếm Thần tự sát!Vẻ mặt của đám người Thiên Tung trong nháy mắt ngưng trọng. Giữa trận chiến máu nhuộm trên núi Ngọc Phong của đôi vợ chồng có trong người bí kíp Huyết phách và Thánh Kiếm quyết trong lúc trút hơi thở cuối cùng để chiến đấu những làn khói cũng những tia mũi tên bắn hạ kẻ thù và đó cũng là nguyên khí cuối cùng của cả hai vợ chồng. Để lại màn mưa máu và một bé gái năm tuổi. Trong lúc không biết tại sao mình lại ở đây thì có ba tên tiên kiếm tầm 15,16 tuổi nghĩ rằng đây là nghiệt chủng của đôi vợ chồng kia mà tính rat ay sát hại cũng may nàng được tên tiên kiếm cứu Thiên Tung sau khi rơi xuống đáy cốc đầu óc choáng váng làm nàng nhất thời mất trí nhớ. Nàng rõ ràng đang ngồi trên máy bay đến New York chấp hành nhiệm vụ ám sát, thế nào lại xuất hiện ở nơi này. Vốn là một sát thủ chuyên nghiệp, nàng vì gia tộc Diệp thị cống hiến hết mình đổi lại là sự vứt bỏ cùng sự phản bội, cố ý sắp đặt một vụ nổ trên máy bay lấy đi sinh mệnh của nàng. Nhưng linh hồn nàng lại xuyên qua đến một cơ thể đứa trẻ sơ sinh ở dị giới, nàng trở thành con gái của Ám Ma Tộc Thánh vương Diệp Phong và Thánh nữ Thánh môn Mục Tiêm Tuyết. Nàng được hưởng thụ cuộc sống năm năm vui sướng nhất. Nhưng vận mệnh lại giống như trêu đùa nàng, ban cho nàng ấm áp, sau đó lại kiên quyết tước đoạt đi. Nàng trốn trong nhẫn Ám Ma Huyễn tận mắt thấy Ám Ma Tộc hơn một ngàn tám trăm người bị sát hại không thương tiếc, nàng tận mắt thấy phụ mẫu mình nổ tan xác mà chết, thấy được những sắc mặt tham lam đáng ghê tởm muốn tranh đoạt huyết phách. Nàng ngửa mặt lên trời, lớn tiếng nói "Diệp Thiên Tung ta từ nay xin thề, sẽ có một ngày, ta đem máu rửa Thánh môn ngũ tông, nhuộm đỏ Thánh Thiên Hoàng Thành. Quyết định xuống núi đến Thánh Thiên Hoàng Thành trả thù liệu cuộc xuống núi của nàng có thành công tiêu diệt kẻ thù trả được mối thù diệt môn. "Ngươi con ngựa thối này, thu hồi dáng vẻ ngu ngốc của người lại!" Sau khi Bạch Ngân phát hiện ra dáng vẻ ngu ngốc của Phi Dạ không nhịn được lên tiếng quát."Ai, ai ngu ngốc? Chẳng qua là Tiểu Diệp Diệp trở nên xinh đẹp hơn, ta nhất thời nhìn ngây người mà thôi. Ta không giống ai đó, kỳ thực nhịn đến khó chịu rồi, còn giả bộ ra vẻ đạo mạo!" Phi Dạ nói xong còn tà ác liếc nửa người dưới của Bạch Ngân một cái."Câm miệng!" Bạch Ngân đầu đầy hắc tuyến, lộ rõ đỏ mặt."Lan Nhi, đây chính là thích khách ngươi nói?!" Lúc này, Diệp Tử Long đỏ bừng cả khuôn mặt xông tới hỏi Lan Nhi, trong giọng nói kia nghe thế nào cũng có cảm giác muốn rút gân lột da Lan Nhi ra. Thiệt là, hiện giờ Diệp Tử Long thật sự hận chết Lan Nhi, nếu không phải nữ tử ngu ngốc này hô to một tiếng, làm sao khiến nhiều người như vậy nhìn thấy bộ dạng tiểu thư tắm rửa! Thật là đáng chết!Mắt thấy lửa giận trong mắt Diệp Tử Long càng lúc càng lớn, Lan Nhi co rúm lại, bả vai run này, U Minh đứng bên cạnh Diệp Tử Long đột nhiên sửa lại quần áo xốc xếch, phong tình vạn chủng nói "Ta nói này nửa người nửa thú, ngươi tức giận lớn như vậy làm gì, hả? Có phải bởi vì nữ tử kia tắm rửa bị chúng ta thấy trong lòng không cam tâm hay không? Ngươi bất quá chỉ là một thị vệ mà thôi, người nên tức giận là chúng ta cũng còn chưa phát giận, lúc nào thì đến phiên ngươi?"U Minh không hổ có mỹ danh rắn độc, vừa bắt đầu đã làm Diệp Tử Long giận sôi lên. "Tên nhân yêu chết tiệt, ngươi đừng ép ta động thủ!""Ha ha ha, nực cười! Sợ ngươi sao? Ta sẽ cho ngươi xem một chút cái gì mới là thực lực Long tộc chân chính!"Bên này Bạch Ngân, Phi Dạ, U Minh và diệp Tử Long đang ầm ĩ có thể nói là lửa nóng bốc lên tận trời. Thế nhưng, trái lại Mục Nhạc Ca và Nguyệt Tiêu Nhiên, còn có Tiểu Hồ bên này lại tuyệt đối yên tĩnh. Cái gì gọi là bùng nổ trong trầm mặc, diệt vong ngay trong trầm mặc. Cho nên, sau khi yên lặng hồi lâu, Tiểu Hồ rốt cuộc kêu to lên "A! Chủ nhân, chủ nhân đang tắm!!!""Câm miệng, hồ ly chết tiệt!" Mục Nhạc Ca và Nguyệt Tiêu Nhiên cùng kêu lúc những người này loạn thành một đoàn, một bóng dáng đáng yêu như thiên sứ đột nhiên chạy đến trước mặt Thiên Tung đang nhắm mắt dưỡng thần, mềm mại nói "Mẫu thân, Lân Nhi muốn tắm với người có được hay không?"Lân Nhi vừa nói ra lời này, hậu quả trực tiếp chính là đám nam tử tuyệt sắc đang cãi vã trong nháy mắt an tĩnh lại, đồng thanh nói "Không được!""Con hỏi mẫu thân, cũng không phải hỏi các thúc!" Trong mắt Lân Nhi hiện đầy hung ác, thế nhưng khi chuyển sang Thiên Tung lại đổi thành bộ dạng nhu thuận cùng vẻ mặt đáng thương. "Mẫu thân, có được hay không vậy?""Tên tiểu ác ma này, thật là vài ngày không dạy dỗ ngươi lại ngứa da phải không?" Phi Dạ nhảy ra đầu tiên, lớn tiếng nháy mắt, những nam tử đang cãi vã không ngừng nghỉ kia lập tức đứng chung một chiến tuyến, nhất trí chống giặc ngoài. Ngay cả Mục Nhạc Ca và Nguyệt Tiêu Nhiên cũng không ngoại lệ. Ở ThiênNhiên Cư ngắn ngủi mấy ngày, bọn họ đã nếm đủ lợi hại của tiểu ác ma kia rồi. Tiểu ác ma có một gương mặt thiên sứ, nhưng lại thường xuyên đùa bỡn người. Ngày đầu tiên Mục Nhạc Ca tới đã phát hiện trên giường của mình có một con rắn độc, rồi sau đó lại cùng Nguyệt Tiêu Nhiên uống phải thuốc xổ, đau đến không muốn sống một ngày một đêm. Những thứ này bọn họ cũng có thể nhẫn nại, nhưng bọn họ không thể chịu được nhất chính là mỗi lần chỉ cần hai người đơn độc ở cùng một chỗ với Thiên Tung, tiểu ác ma đó tuyệt đối sẽ ngẫu nhiên’ xuất hiện, sau đó quấn lấy Thiên Tung không thả, ngay cả nam tử ôn nhuận như Nguyệt Tiêu Nhiên cũng hận cậu ta thấu mọi người đang ồn ào không thôi, từng âm giọng lạnh lùng và mị hoặc vang lên khiến mọi người trong nháy mắt an tĩnh trở thấy Thiên Tung lười biếng ở bên hồ tắm, khẽ hé đôi môi đỏ mộng, phun ra ba chữ "Ồn ào quá."Mọi người thấy biểu hiện không kiên nhẫn trên mặt Thiên Tung, đều là một hồi khẩn Ngân vội vàng nói "Tiểu Thiên, đừng nóng giận, muội từ từ hưởng thụ, chúng ta ra ngoài." Nói xong cũng nháy mắt với mọi người. Mọi người lập tức hiểu ý. Lấy U Minh và Phi Dạ hai người cầm đầu lập tức tiến lên, lôi tiểu ác ma kia ra khỏi phòng tắm. Trong nháy mắt, phòng tắm chỉ còn lại một mình Lan này, Thiên Tung vẫn chưa mở mắt, Lan Nhi cẩn thận xấu hổ nhìn Thiên Tung mấy lần, nhỏ giọng hỏi "Tiểu thư, người tức giận sao?" Dù sao, chỉ cần là nữ tử, lộ ra thân thể ở trước mặt mọi người nhất định sẽ rất lúng túng. Lan Nhi càng nghĩ càng cảm giác mình thật có lỗi với tiểu thư."Lan Nhi, ngươi ở đó ngây ngốc làm gì, còn không mau tới đây đấm lưng cho ta." Thiên Tung miễn cưỡng nói."Tiểu thư, người. . . . . . Người không giận muội sao?" Lan Nhi thận trọng nói. "Tức giận? Tại sao?" Lúc này Thiên Tung rốt cuộc mở mắt ra, nhưng trong đôi mắt kia không có lửa giận, không có tức giận, chỉ có hơi không hiểu."Bởi vì, bởi vì ta hại tiểu thư lộ ra thân thể trước mặt mấy vị công tử. Đều tại muội! Đều tại muội!" Lan Nhi cúi đầu chờ đợi sự trách mắng của Thiên Tung."Ta không tức giận." Thiên Tung cắt đứt sự tự trách của Lan đầu, Lan Nhi cho rằng Thiên Tung chỉ vì an ủi nàng. Nhưng nàng lại phát hiện vẻ mặt của Thiên Tung quả nhiên là không đau khổ không vui, không giận không lo. Lãnh đạm giống như thường vẻ mặt không hiểu của Lan Nhi, Thiên Tung nhẫn nại giải thích "Ta mới vừa nói ồn ào, chỉ là vì ta vừa lên cấp, không hy vọng có người quấy rầy ta cảm ngộ mà thôi. Về phần chuyện mới vừa phát sinh, đối với ta mà nói không có gì hết. Bất quá là một chuyện nhỏ, còn chưa đủ khiến ta để ở trong lòng.""Nhưng. . . . . . . . . . . . Nhưng. . . . . . ""Đừng nhưng nhị gì nữa, lát nữa ta có hẹn thương lượng với đại ca, nhanh một chút!"Hiện giờ, trong lương đình lịch sự tao nhã của Thiên Nhiên Cư có tám nam tử tuyệt sắc khuynh thành đang hoặc đứng hoặc thứ tự từ bên trái bắt đầu là Bạch Ngân cao quý ưu nhã, Phi Dạ xinh đẹp mỹ lệ, U Minh tà mị dã tính, Tiểu Hồ phiêu nhiên xuất trần, Mục Nhạc Ca nét đẹp không ai sánh bằng, Nguyệt Tiêu Nhiên sạch sẽ xinh đẹp, Diệp Tử Long dã tính băng lãnh, còn có Tề Thiên Sách cuồng dã hoàn mỹ. Dĩ nhiên, trong góc lương đình còn ngồi một bóng dáng nho nhỏ bị hào quang vây khốn. Chính là Lân Nhi đáng yêu như thiênsứ đáng hận như ma khoa trương khi nói, cho dù là mỹ cảnh tuyệt đẹp nhất trên đời so ra đều kém cảnh chín đại mỹ nam tề tụ trong lương đình này. Quan trọng nhất là ánh mắt ẩn tình của bọn họ nhìn về phương xa đủ khiến cho bất kỳ nữ tử nào trong thiên hạ tâm say thần mê. Lúc này, một làn gió thơm thổi qua mặt. Mọi người giương mắt nhìn lên, chỉ thấy một nữ tử choàng áo bào trắng từ xa xa đi tới. Nàng giống như tiên nữ thanh khiết lạnh lạnh bước ra từ cung Quảng Hằng, không nhiễm phàm trần, tóc bạch kim còn xen lẫn vài giọt nước, khúc xạ ra hào quang bảy màu. Nhất thời, bóng dáng mảnh khảnh của nữ tử bị bao quanh dưới hào quang. Hào quang bảy màu tựa như mộng đẹp như thơ như vẽ, khiến tất cả mọi người say mê thật sâu."Bé cưng, tắm rửa xong rồi?!" Tề Thiên Sách nghênh đón đầu tiên, trong mắt mang theo ý cười say lòng người."Ừ." Thiên Tung gật đầu cười. Không để ý tới ánh mắt né tránh của mọi người cùng với Tề Thiên Sách ngồi vào hai bên bàn đá."Bé cưng, vội vàng gọi huynh như vậy, không phải là muốn huynh chứ!" Tề Thiên Sách vừa ôn nhu bóc trái cây, vừa cười giỡn Tung chẳng qua là nhận lấy trái cây, thản nhiên nói, "Đại ca, muội muốn huynh thông báo với cha ngày mai lấy danh nghĩa của Tề gia mở tiệc chiêu đãi nhị điện hạ. Hơn nữa còn gọi hồng nhan tri kỷ của huynh - Yêu Dạ đến hiến vũ.""Muội muốn trở về Tề gia?"Ngoại trừ Tề Thiên Sách nghe chuyện cao hứng, mấy người khác đều là một bộ mặt đưa đám, bọn họ hiển nhiên quên mất bộ dáng nàng dâu nhỏ vừa rồi của mình, đều vây đến chung quanh bàn đá. Nhất thời, bàn đá trở nên cực kỳ nhỏ hẹp."Muội phải trở về Tề gia", Thiên Tung giải thích, "Ngoại trừ việc muốn gặp cha, muội còn muốn gặp Tô Ngọc Cẩn một lần.""A? Các người quen biết?" Tề Thiên Sách cảnh giác hỏi, hắn rõ ràng cảm giác được lúc Thiên Tung nhắc tới Tô Ngọc Cẩn, trong giọng nói kia hàm chúa tình cảm không tầm thường."Đúng!" Thiên Tung không giải thích gì, chẳng qua là nói tiếp, "Lần đó muội ban đêm dọ thám hoàng cung biết được Cửu Trọng Cung sẽ gây bất lợi cho nhị điện hạ. Bất kể là vì Tề gia hay Thánh Thiên hoặc là bản thân muội, muội đều sẽ không để cho thái tử và Cửu Trọng Cung được như ý. Cho nên, muội nhất định phải gặp Tô Ngọc Cẩn một lần!"Nhìn kiên định trong mắt Thiên Tung, vẻ mặt Tề Thiên Sách khẽ nhúc nhích, "Được, ngày mai Tề gia ta chắc chắn mở tiệc chiêu đãi nhị điện hạ!"Giống như muốn làm dịu đi không khí khẩn trương, Tề Thiên Sách nói tiếp, "Vừa đúng lúc cha cũng đã nhớ muội đến điên rồi, nói cho ông ấy biết tin tức này, ông nhất định sẽ cao hứng!" Mấy người đang nói, chỉ thấy Tịch Nhan đột nhiên đi vào, khẽ khom người nói với Thiên Tung "Tiểu thư, quốc sư Thánh Thiên tới thăm hỏi!""Làm sao hắn có thể tới?"Tề Thiên Sách cùng với đám người Bạch Ngân đều hiện ra vẻ mặt kinh ngạc. Rồi sau đó nhất trí nhìn về phía Thiên Tung, vẻ mặt chất vấn kia rõ ràng là đang nói tại sao hắn muốn tìm nàng?Đừng nói đám người Tề Thiên Sách không hiểu, ngay cả Thiên Tungcũng không hiểu ra sao, nàng cũng không cho rằng sức quyến rũ của mình lớn đến mức có thể hấp dẫn được nam tử như Phật tổ đó động phàm tâm."Cho hắn vào." Thiên Tung cũng hết sức tò mò với mục đích đến đây của Triển chốc lát sau, một nam tử như tiên nhân không nhiễm khói lửa nhân gian phiêu nhiên đi vào. Hắn vẫn thánh khiết như vậy, trong mắt đều là từ bi trách trời thương dân. Nam tử như vậy ngay cả đám người Bạch Ngân lần đầu tiên nhìn thấy hắn cũng không thể sinh ra tâm tình chán ghét đối với hắn."Không biết quốc sư lần này đến, có gì muốn nói?" Thiên Tung ngồi giữa chúng mỹ nam, vừa ăn trái cây, vừa lười biếng đầu từ khi quốc sư Triển Nhan nhìn thấy Thiên Tung, trong đôi mắt bình tĩnh như nước nhanh chóng hiện lên một tia sáng, nhanh đến khiến người ta không bắt được."Chúc mừng Yêu Dạ cô nương, tu vi của ngươi lại tinh tiến rồi, xem ra ta đã không phải là đối thủ của ngươi." Trên mặt Triển Nhan nở một nụ cười nhàn nhạt lời này giống như nhắc nhở đám người Bạch Ngân, lúc này bọn họ mới phát hiện, tu vi của Thiên Tung đã không thấp hơn so với bọn họ, thậm chí hình như còn hơn. Bây giờ, bọn họ đều nghĩ đến một câu nói Tiểu Hồ đã từng nói thế giới này sẽ không có ai biến thái hơn chủ nhân!Quả nhiên không phải "biến thái" bình thường!"Quốc sư chịu đựng ánh mặt trời chói chang tới đây không phải chỉ vì tới xem tu vi của tiểu nữ có tinh tiến hay không chứ?" Giọng nói của Thiên Tung hơi chua nhưng, Triển Nhan tựa như không nhận thấy, trên mặt vẫn là ý cười khiêm tốn như cũ, "Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, gần đây thái tử lại muốn hành động, hơn nữa dạo này trong cung thái tử xuất hiện một nhóm người cấp Kiếm Tiên Kiếm Thần, các ngươi cần thường xuyên cẩn thận.""Sao nói cho ta biết những chuyện này?" Thiên Tung có chút khó hiểu."Ta chẳng qua là không muốn để cho dân chúng rơi vào Địa Ngục mà thôi." Khi Triển Nhan nói lời này thì trong mắt thoáng hiện một loại ánh sáng trang nghiêm."Có lẽ ta sẽ tạo ra một Địa Ngục khác, ngài không sợ sao?" Thiên Tungthẳng tắp nhìn chằm chằm vào mắt Triển Nhan nói."Không sợ! Bởi vì ta tin tưởng ngươi!" Triển Nhan nói lời này thì trên mặt toát ra một loại thần sắc kiên định. Điều này khiến hắn giống như biến thành một người có máu có thịt. Một câu tin tưởng’ này khiến trái tim của Thiên Tung có chút rung động."Lần này Cửu Trọng Cung tổn thất thảm như vậy, tại sao vẫn muốn ủng hộ thái tử nhỉ?" Tề Thiên Sách dường như vì muốn dời đi sự chú ý của Thiên Tung, hỏi."Ừ, đây chính là vấn đề, nếu đơn thuần là vì khống chế hoàng thất, bọn họ không nhất định phải tìm thái tử. Trong này nhất định có vấn đề gì đó." Bạch Ngân cũng phụ họa nói."Đây chính là chuyện thứ hai lần này ta tới muốn nói cho các ngươi." Triển Nhan tán dương cười với hai người Tề Thiên Sách một tiếng."Là cái gì?""Là bởi vì thái tử đáp ứng Cửu Trọng Cung một điều kiện!"

thiên túng xinh đẹp