tham sống sợ chết

Nỗi sợ hãi kiểm soát khi thiếu vắng giáo dục. Khi ngôn từ lấy đi niềm hy vọng và biến cuộc sống trở thành cái chết. Để tham gia vào hoạt động của họ hoặc trở thành một phần của cộng đồng từ thiện, Blog của người sợ chết. Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011. được đảm bảo quyền sống, quyền phát triển của những người bị cai trị, bị thống trị với những người cai trị, thống trị. Nói như vậy, không có nghĩa con người không tham gia đấu tranh dân chủ, nhưng đấu tranh Thật tốt, hình tượng cô tham sống sợ chết ái mộ hư vinh xâm nhập lòng người không thể dao động. …… Người đàn ông đẹp trai hai chân gác chéo, biếng nhác nằm ở trên sô pha, ngay cả khi mặc trang phục bệnh nhân, cũng khó nén khí chất phong lưu của hắn. 80.000 đ -6%. 85.000 đ. Combo Sách Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi + An Nhiên Như Nắng (Bộ 2 Cuốn) 158.760 đ -21%. 200.000 đ. Người Sống Cũng Phải Hồi Sinh. 112.230 đ -13%. 129.000 đ. Tĩnh Lặng - Sức Mạnh Tĩnh Lặng Trong Thế Giới Huyền Ảo (Tái Bản 2020) Sau khi rời nhà trẻ, Panya tiếp tục giết người rồi bắn chết vợ và con trai tại nhà. Sau đó, hắn cũng tự bắn chính mình. Một ngày sau vụ thảm sát, Vua và Hoàng hậu Thái Lan đã đến thăm nhà trẻ để an ủi gia quyến của những người thiệt mạng. Tùng Anh (Theo Sky News, Reuters) Hỗn loạn, tang thương, sợ hãi là những gì mà người dân chung cư Carina còn ám ảnh về vụ hỏa hoạn kinh hoàng 1 năm trước. Mới nhất; Một năm thảm họa Carina 13 người chết: Cuộc sống cư dân giờ ra sao? Video Thứ Năm, 21/03/2019 17:40:00 +07:00. Hỗn loạn, tang thương, sợ Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Translation API About MyMemory Computer translationTrying to learn how to translate from the human translation examples. Vietnamese English Info Vietnamese tham sống sợ chết English Human contributions From professional translators, enterprises, web pages and freely available translation repositories. Add a translation Vietnamese English Info Vietnamese Đại tướng quân tham sống sợ chết. English commander-in-chief is a coward. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese tham sống sợ chết thì coi là thứ gì chứ English it's not heroic to fear death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese em sợ chết lắm English i'm afraid of dying. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese ai cũng sợ chết. English all men fear death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese ngươi sợ chết? English you afraid to die? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - tôi sợ chết mất. English i'm scared to death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese tôi không sợ chết English i do not fear death Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese cậu không sợ chết. English you do not fear death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese anh không sợ chết? English pork rib, are you afraid of dying? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - thầy đâu có sợ chết. English - i'm not afraid of death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese ai đó không sợ chết. English someone not afraid of death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese anh có sợ chết không? English you scared of dying? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese okay, colonel, anh sợ chết. English ok, colonel, now you've got us all scared to death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese cây ngay không sợ chết đứng English aclean hand wants no washing Last Update 2011-08-20 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese cây ngay không sợ chết đứng. English a clean hand wants no washing. Last Update 2012-08-13 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - hả? anh sợ chết không? English you afraid of death? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - nó làm tớ sợ chết khiếp. English - she freaks me out. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese anh khiến em sợ chết khiếp. English you scared the shit out of me. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese -oh, tôi không sợ chết, jean. English i'm not afraid of dying, jean. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese anh làm họ sợ chết khiếp rồi đấy. English you scared the shit out of them. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Get a better translation with 7,317,642,944 human contributions Users are now asking for help We use cookies to enhance your experience. By continuing to visit this site you agree to our use of cookies. Learn more. OK ÚY TỬ THAM SANH Ham sống sợ chết Câu chuyện Quan niệm về CHẾT và SỐNG. Người đời ai cũng ham sống sợ chết. Nhưng không biết sống để làm gì lợi ích cho cơ tấn hóa , chỉ tưởng sống đẻ hưởng thụ theo bản năng thú tánh ,bản ngã sợ chết vì nghĩ chết là không đem theo được vật gì để hưởng ở bên kia cửa tử. mà còn bị khảo tra hành phạt hay lang thang vất vưỡng thành ma đói... có người lúc sắp lâm chung , sợ sệt , bối rối khóc than trăn trở mong tìm nguồn an ủi giải cứu cho , hoặc giận trách vợ chồng con cháu, thân tộc, không chia sớt nổi khổ của mình mà gây nên cận tử nghiệp chẳng lành. Xin trích lục ít đoạn trong quyển " Tử Thư Tây Tạng " để cống hiến quý độc giả rộng đường suy nghĩ và tùy hỷ trao đổi ý niệm của mình , nếu thấy là có lý. Theo quyển Tử Thư , vòng luân hồi chuyển kiếp có thể làm 4 giai đoạn Giai đoạn SỐNG là thời gian từ lúc sinh ra đến lúc CHẾT. Thời gian từ rời bỏ thể xác đến lúc bước sang cõi sáng. Lúc sống trong cõi sáng khi thần thức được khai mở để nhìn lại chơn tâm. Thời gian từ chuẩn bị lúc tái sinh đến lúc sanh ra . Trong lúc chuyển tiếp giữa hai giai đoạn là cơ hội giải thóat. Nghiệp lực là sức mạnh có thói quen phát xuất từ Thân, Khẩu, Ý. Có thể chia nghiệp thành hai lọai Tích Lủy Nghiệp là thứ tích lủy chất chứa từ lâu và cận tử nghiệp là phát động ngay trước khi chết . Tâm trạng của người lúc chết sẽ quyết định cảnh giới nào mà người đó sẽ đến . Điều quý nhất người sống có thể cho người sắp từ trần là làm sao để họ không sợ hãi . Trước đó , chính người muốn làm việc giúp đở nầy phải bình tỉnh mà không sợ hãi . Ít ra người đó phải có lòng yêu thương chân thành và sự hiểu biết sáng suốt. Vì người sắp chết thường lo sợ hốt hoảng , có thể nói năng hàm hồ , người đến an ủi phải bình tỉnh lắng nghe không cắt đứt câu chuyện họ kể lể , họ thổ lộ hết tâm can... Hãy bình tỉnh tự chủ và nhớ rằng người đang hấp hối chỉ gợi lên tình thương mà không đáng trách . Vì hơn bao giờ hết , người hấp hối đang cần sự cảm thông và tình thương yêu... Mọi sự khổ đau kêu la của họ chỉ là đám mây mù sẽ tan biến khi ánh sáng của Phật tánh chiếu sáng. Nhờ phép quán rằng họ là một vị Phật sắp thành , mà người giúp đở sẽ khơi lên mầm mống thương yêu nơi mình . Để có thể khơi dậy những chủng tử thiện nơi họ , họ mới tránh được cận tử nghiệp xấu xa. Khi người sắp chết thố lộ tâm sự , đừng chú ý đến những điều tội lỗi người đó nhắc lại . Đặc biệt lắng nghe kể những điều người đó hảnh diện tự hào . Hãy khuyến khích động viên để thức thần của họ bớt mặc cảm sợ hãi , vì cuộc đời nầy cũng có những lúc tốt đẹp tươi sáng đem lại cho họ hy vọng... Nếu họ có hỏi " Tôi là kẻ tội lỗi , liệu Thượng Đế có tha thứ cho tôi hay không ?! thì phải biết trả lời Thượng Đế là Tình Thương , tức nhiên có sự tha thứ , nâng đở, chở che cho người biết hối cải , chuyển họa vi phước. Theo thiển ý tôi , chúng ta không nên đọc lại đoạn kinh sám hối nói về hình phạt làm cho họ nghe thêm sợ ! chớ không thể giúp cho họ tránh kịp ! Kinh Sám hối chỉ cần cho người sống , nghe để thức tỉnh tự tu tự kiểm, tự ăn năn hối cải, tự nghiệm nhớ lại lỗi mình mà cải ác tùng thiện , để chuẩn bị cho ngày cận tử không còn bối rối , sợ hãi hoặc luyến tiêc...! Đối vói người Tây Tạng , việc chân thành cầu nguyện để hướng dẫn người chết là một nghi thức vô cùng quan trọng . Hiển nhiên, người chết không còn nghe bằng thính giác , nhưng họ ý thức đươc bằng Thức Thần . Đây là cảm thông bằng tư tưởng truyền đạt bằng tư tưởng , đòi hỏi sự chân thành tuyệt đối , có cảm thì có ứng , đừng làm cho xong lấy lệ mặt ngòai để che miệng thế gian thì không có kết quả gì mà lai càng phạm tội cả đôi bên người sống và kẻ chết, càng đắc tội với các Đấng vô hình. Người chết có thể đọc rỏ tư tưởng người sống thần giao cách cảm họ sẽ cảm thông đươc sự thành thật của người cầu nguyện giúp họ bình tỉnh, trấn an được mọi sự cám dỗ của quỷ vô thường nhiểu nhương ! Khi tâm thức họ nhờ lời thành thật của người cầu nguyện Nhất là lời tụng niệm bài Vãng Sanh Thần Chú , niệm được nhiều biến càng có hiệu quả vô song cho vong hồn tân cố quá vãng ! Bởi vì , lúc người bệnh ngật mình , cơn mê hoản hấp hối được chư đống Đạo đến chung quanh họ lâm dâm niệm Chú Vãng Sanh, người chết được sáng suốt khỏi vướng vào đường Lục đạo, là một trợ lực cao quý cho hồn phách họ sẽ được nhẹ nhàng , chắc chắn họ sẽ được siêu thóat vào đường lành... Về phần hình thức ma chay tế lễ linh đình , các lễ tục quy tụ đông người, với nhiều luồng tư tưởng phức tạp , ồn ào đã không giúp cho người chết được bao nhiêu mà tạo nên sự mất vẻ bi ai ! và tốn kém của thập phương, thà rằng thanh tịnh vừa được phước vừa hưởng công đức tiết kiệm của làm công quả Phước Thiện ! Tâm trạng người lúc từ trần hết sức quan trọng ở chổ tránh việc dùng máy móc nhân tạo để kéo dài hơi thở đời sống họ , chắc chắn đã gây cho người chết sự khó chịu , oán hận , vì họ không thể chấm dứt sớm cuộc sống ở trần gian , họ không thể ra đi được thỏa mái tự tại. Cận tử nghiệp chẳng lành nầy đưa họ đến cõi tối tăm trước hết. Hiện tượng người chết hồi sinh nói về thế giới bên kia cửa tử càng ngày càng có nhiều bằng chứng xác nhận về đời sống sau khi chết. Hầu như người hồi sinh chết đi rồi được sống lại nào cũng đều nói lại Không ai cảm thấy sợ hãi hay đau đớn gì , mà chỉ thấy nhẹ nhàng linh họat ung dung và an lạc. Ai cũng kể rằng họ có thể di chuyển xuyên qua vật chất . Họ đọc được tư tưởng của người khác xa gần . Họ lại rỏ rệt đúng những dữ kiện xảy ra chung quanh. Họ kể về một đường hầm đen tối có sức cuốn hút rất mạnh và một luồng ánh sáng rất đẹp cuối đường hầm. Ai cũng kể về việc tiếp xúc với một người toàn thân phát ra ánh sáng . Họ nói đó là Thiên Thần, là Thượng Đế, là các Đấng Tiên, Phật . Dù gọi là danh từ nào "Người " này được tả là một luồng ánh sáng rất đẹp. Bất cứ ai đến gần đều cảm nhận được một Tình Thương thanh tịnh vô biên , khiến ai nấy cũng thấy được an ủi, sung sướng dễ chịu vô cùng... Ai cũng bày tỏ rằng họ không muốn trở về cõi trần nữa, và khi phải trở về họ thường khóc sướt mướt ! So sánh 7 quan điểm trên, với hướng trong cuốn Tử Thư Tây Tạng , người ta thấy có nhiều điểm trùng hợp . Tuy nhiên , có một chi tiết vô cùng quan trọng cần chú ý như sau Không người nào được hồi sinh lại tiếp tuc cuộc sống cũ. Họ thay đổi hẵn thái độ . Cuộc thay đổi này ít nhiều gần giống nhau và cùng nhắm mục tiêu duy nhất là Hướng Thượng hay con đường tâm linh. Tất cả đều có một điểm tương đồng họ trở nên khiêm tốn , cẩn thận, thành thật hơn trước. Tất cả đều nói rằng họ không còn sợ chết nữa , vì biết kinh nghiệm rằng ở đời không ai khỏi CHẾT, hễ hữu sanh ắt hữu diệt , và vấn đề chỉ là thời gian thôi , và CHẾT không phải là hết mà là tha y đổi phương tiện tốt hơn để tấn hóa. như thay áo cũ để mặc áo mới ./- ____________ Kính trích sao bài Kinh SANH TỬ GIẢI nơi trang 82-83 Kinh Giác Thế của MINH LÝ ĐAO. TAM TÔNG MIẾU Trang Tử nói " Chơn Nhơn thuở trước , " Thác không màng , chẳng ước sống lâu ! " Khi ra cũng thể khi vào, " Không vùa, không trống , chút nào lòng thiên. " Như buổi sáng nghe truyền Đạo cả , " Đến khi chiều chết há trách phiền " " Đạo nầy huyền diệu vô biên , " Người Đời căn tánh đảo điên khó thành ". Là bởi cớ THAM SANH Ố TỬ , Chấp có thân, liểu ngộ khó thay ! Học hay hành Đạo khoan thai , Chết thân chẳng tiếc , linh đài thãn nhiên. Thân tứ đại Nhân duyên gia hiệp , Kết huyển hình , hết kiếp ra tan ; Món không thiệt, chớ có màng , Tử sanh như một , vẹn đàng tu thân. Trang Tử dạy " Tinh Thần phải nhiếp , " Đặng như vầy số kiếp trường sanh ; Bằng ai quên hết tử sanh , Chắc là đặng quả vô sanh cao cường. Càng sợ chết , tâm thường kinh khủng , Hình tuy còn, khí dũng đâu còn ! Trămn ta, ngàn quái, xen lòn , Còn chi là chánh , là chơn tinh thần . Khuyên học Đạo , người cần xét rõ , Ai tử sanh , gắng vó đả thông ; Chi chi cũng gác ngòai vòng , Phú cho Thiên mạng , bận lòng ích chi? Luôn luôn phải hằng suy chữ Đạo , Các việc đều tỉnh táo thừa hành , Bằng không rất khó đạt thành , Mong chi đắc Đạo quả lành cho siêu ./- ________________ , Tham sống sợ chết là tâm lý căn bản của muôn loài. Từ chủng loài bé như con trùng con muỗi, cho đến loài có tánh linh bậc nhất như con người, không ai không tham sống sợ chết. Trừ bậc đắc đạo làm chủ được sống chết ra, không ai có thể chi phối được sanh tử. Chết là việc bình thường! Ai trong chúng ta rồi cũng phải đối diện với cái chết và tất nhiên Chúng ta đều sợ! Mọi chủng loài đều sợ! Chỉ là, chẳng ai biết tại sao mình lại sợ. Vậy nỗi sợ hãi này từ đâu đến? Chết có đáng sợ không? Có cách nào giúp chúng ta vượt qua nỗi sợ khi đối mặt với cái chết hay không? Có đấy! Nếu bạn đang quan tâm đến vấn đề này; hoặc bạn đang bệnh tật và đắm chìm trong nỗi sợ hãi về cái chết, thì bài viết này là dành cho bạn đấy. Vạn sự tùy duyên nghĩa là gì. Vô ngã là gì. Khẩu nghiệp là gì. Tam tịnh nhục là gì. Thanh tịnh là gì. Lời Phật dạy về chữ nhẫn. Khen chê là căn bản phiền não. Tham sống sợ chết, vì sao chúng ta sợ cái chết “Không một nơi nào trên thế giới mà thần chết không thể tìm được chúng ta – dù chúng ta có xoay đầu mọi phía để tránh né. Nếu có một cách nào để tránh được vố đánh của tử thần, thì tôi cũng không tránh làm gì… Nhưng thật điên rồ nếu nghĩ rằng bạn có thể thành công… Con người đến rồi đi, tung tăng múa nhảy mà không hề đả động đến cái chết. Mọi sự đều êm xuôi tốt đẹp. Nhưng khi cái chết xảy đến – cho chính họ, vợ con bè bạn họ – trong lúc bất ngờ không chuẩn bị, thì ôi chao là họ đấm ngực khóc than, phẫn nộ, tuyệt vọng xiết bao! Để khởi sự tước đoạt thế thượng phong của thần chết, chúng ta hãy áp dụng một đường lối hoàn toàn ngược lại với thế thường; ta hãy coi cái chết như không có gì lạ lùng cả; ta hãy thường lui tới với nó, quen thuộc với nó; ta hãy để tâm thường xuyên nghĩ tới cái chết hơn bất cứ cái gì khác… Ta không biết chừng nào thì cái chết chực sẵn để đón ta Vậy ta hãy chực sẵn để đón nó ở khắp mọi nơi. Tập chết chính là tập giải thoát tự do. Một người biết cách làm thế nào để chết thì hết biết làm nô lệ.” Tham sống sợ chết Tại sao chúng ta sợ chết Tại sao thật quá khó để tập chết, tập giải thoát tự do? Tại sao ta lại sợ chết đến thế, và hoàn toàn tránh nhìn thẳng vào nó? Tận tâm khảm, đôi lúc ta cũng biết rằng ra không thể mãi mãi tránh đối mặt với nó. Milarepa nói rằng – Cái vật gọi là thây chết mà ta chúa sợ này, hiện đang sống với ta ở đây. Càng chậm trễ đối diện với cái chết, ta càng xa lạ với nó; và nỗi sợ hãi bất an ám ảnh ta càng thêm lớn. Ta càng cố chạy trốn nỗi sợ hãi ấy, thì nỗi sợ hãi càng thêm ác liệt. Chết là một huyền bí lớn rộng, nhưng có hai điều ta có thể nói về nó Điều tuyệt đối chắc chắn là ta sẽ chết. Ta không chắc khi nào hoặc bằng cách nào ta sẽ chết. Vậy, sự bảo đảm duy nhất mà ta có được, đó là giờ chết bất định; và ta bám lấy nó làm cái cớ để khỏi trực tiếp giáp mặt cái chết. Chúng ta như những đứa trẻ tự bịt mắt mình trong trò chơi trốn bắt và tưởng không ai thấy được chúng. Tại sao ta lại sống trong nỗi kinh sợ cái chết đến thế? Bởi vì ước muốn theo bản năng của ta là được sống và tiếp tục sống. Chết là một chấm dứt tàn bạo của mọi sự mà ta xem là quen thuộc. Ta cảm thấy khi cái chết đến, ta sẽ rơi vào một cái gì hoàn toàn xa lạ, hoặc trở thành một người nào hoàn toàn khác hẳn. Ta tưởng mình sẽ lạc lõng chơi vơi giữa một khung cảnh lạ lùng kinh khủng. Tham sống sợ chết Căn nguyên của nỗi sợ Ta tưởng nó sẽ như lúc ta thức dậy một mình ở nơi xứ lạ Hoàn toàn xao xuyến lo âu vì không biết ngôn ngữ; không biết đấy là đâu, không tiền, không có giấy thông hành, không bè bạn… Có lẽ lý do sâu xa nhất tại sao ta sợ chết, là vì ta không biết ta là ai. Ta tin tưởng vào một cái thể riêng biệt, tách rời, độc nhất vô nhị; song nếu dám xét kỹ nó, ta sẽ thấy cá thể ấy hoàn toàn tùy thuộc vào một tập hợp bất tận gần đủ thứ để phát sinh ra nó Tên họ ta, “tiểu sử” ta, vợ hay chồng, gia đình, tổ ấm, công việc, bè bạn, phiếu nợ… Chính trên những chống đỡ mong manh tạm bợ ấy, ta đã nương tựa để có được an ninh bảo đảm. Cho nên khi những thứ ấy đều bị tước khỏi ta, thì ta còn có ý niệm gì về cái tôi thực sự là ai không? Nếu không có những cây chống quen thuộc của ta, thì ta bị đối diện với chính mình Một con người ta không quen biết, một kẻ lạ gây rối luôn luôn sống chung với ta mà ta không bao giờ thực sự muốn giáp mặt. Có phải đó là lý do ta cố lấp đầy mọi giờ phút bằng hoạt động náo nhiệt, dù tầm thường đáng chán cách mấy cũng xong, miễn là khỏi phải bao giờ bị bỏ lại một mình trong im lặng với kẻ lạ ấy. Và phải chăng điều ấy chứng tỏ có một cái gì thật bi đát trong lối sống của ta? * Chúng ta sống dưới một lý lịch được gán cho mình, trong một thế giới ảo hóa không có thực tính. Thật chẳng khác gì hơn Con Rùa Giả trong truyện Cuộc phiêu lưu của Alice. Bị mê hoặc bởi lòng ham thích xây dựng, chúng ta đã xây những ngôi nhà cuộc đời mình ở trên cát. Thế giới này có vẻ chắc ăn một cách kỳ tuyệt cho đến lúc thần chết giật sập ảo tưởng và đuổi ta ra khỏi chỗ nấp. Vậy cái gì sẽ xảy đến cho ta nếu ta không có một cái mốc nào của thực tại sâu xa hơn, để bám víu? Khi chết ta phải để lại tất cả sau lưng mình, nhất là thân xác. Cái thân xác ta đã nâng niu yêu quý biết bao, đã nương tựa vào nó một cách mù quáng và cố gắng tối đa để làm cho nó sống. Nhưng tâm ta cũng không khá gì hơn thân xác để làm điểm tựa Thử nhìn vào tâm bạn ít phút mà xem. Bạn sẽ thấy nó như một con rận luôn luôn nhảy qua nhảy lại. Bạn sẽ thấy những ý tưởng khởi nên một cách vô lối, không mạch lạc gì cả. Bị cuốn theo chiều gió bởi sự huyên náo trong mọi lúc, chúng ta chính là nạn nhân của sự bốc đồng của tâm ta. Nếu đây là cái trạng thái duy nhất của tâm mà chúng ta quen thuộc, thì sự nương tựa vào cái tâm ấy trong lúc chết quả là một canh bạc quái gở. Tham sống sợ chết Hãy tập đối mặt với sự chết Khi nhận thức điều ấy, có phải là ta nên nghe lời Gyalseé Rinpoche khi ngài nói – Dự tính tương lai cũng giống như đi câu trong một hố sâu không có nước; Không bao giờ có gì xảy ra đúng như bạn muốn. Vậy hãy bỏ hết mọi kế hoạch tham vọng của ngươi đi. Khi bạn phải tính toán một việc gì. Thì hãy xem nó không chắc như cái giờ chết mà bạn chưa biết chắc. Với người Tây Tạng, lễ hội chính trong một năm là Năm Mới; như lễ Giáng sinh, Phục sinh, Tạ ơn, và sinh nhật của bạn. Tất cả dồn vào một dịp lễ. Patrul Rinpoché là một bậc thầy vĩ đại. Cuộc đời Ngài đầy những biến cố lạ lùng có thể làm sống động nền giáo lý. Thay vì ăn tết và chúc mừng năm mới như mọi người, ngài lại khóc. Khi hỏi tại sao, ngài đáp rằng Một năm nữa lại trôi qua, ai cũng tiến gần cái chết thêm một chút, nhưng nhiều người vẫn chưa chuẩn bị. Hãy nghĩ đến cái gì có thể xảy đến cho tất cả chúng ta một ngày nào đó. Chúng ta đang tản bộ trên đường; đang suy nghĩ những chuyện làm ta phấn chấn; đang trầm tư về những vấn đề quan trọng; hoặc chỉ đang nghe máy thu thanh bỏ túi… Bỗng thình lình một chiếc xe hơi vút qua, suýt cán chết chúng ta. Hãy bật truyền hình lên hay nhìn qua một tờ nhật báo Bạn sẽ thấy chết ở khắp mọi nơi. * Những nạn nhân của những tai nạn phi cơ hoặc xe hơi ấy có bao giờ ngờ họ sẽ chết không? Họ xem sống là chuyện đương nhiên, cũng như chúng ta. Biết bao lần ta đã nghe những câu chuyện về người quen, bạn bè, chết bất thần, đột ngột? Ta không cần phải bệnh rồi mới chết. Cơ thể ta có thể thình lình suy sụp, hỏng máy, hệt như chiếc xe hơi của ta. Hôm nay ta có thể đang mạnh khỏe, rồi bỗng dưng ngã bệnh và chết ngay hôm sau. Milarepa có khúc hát Khi đang khỏe mạnh Bạn không hề nghĩ tới ốm đau Nhưng bệnh tật thình lình giáng xuống Nhanh như một tia chớp. Khi bận những việc thế gian Bạn không bao giờ nghĩ đến cái chết gần kề; Nó đến nhanh như sấm sét Bổ xuống đầu bạn. Ta cần thỉnh thoảng tự dạy mình mà hỏi “Nếu đêm nay ta chết thì thế nào?” Ta không biết ta có thức dậy sáng hôm sau không, thức dậy ở đâu. Nếu bạn thở ra mà không thể hít vào lại, thế là bạn đã chết. Đơn giản là vậy. Người Tây Tạng có câu “Ngày mai hay đời sau, cái gì tới trước, ta không thể biết”. Một vài bậc thầy nổi tiếng của Tây Tạng ban đêm mỗi khi đi ngủ, thường rửa ly tách úp bên cạnh giường. Họ không bao giờ chắc chắn mình có thức dậy để cần tới chúng sáng hôm sau. Họ tắt hết lửa, không buồn lưu lại đóm mồi cho sáng hôm sau. Từng sát na họ sống trong ý niệm có thể cái chết đang gần kề. * Cạnh am cốc của Jikmé Lingpa có một cái ao mà ông phải khó nhọc lắm mới vượt qua. Một số đệ tử xin xây một cái cầu, song ông bảo Xây làm gì? Ai biết được ta còn sống để ngủ tại đây đêm mai? Nhiều bậc thầy cố cảnh tỉnh cho ta thấy rõ tính mong manh của đời sống bằng những hình ảnh mạnh hơn Họ bảo mỗi người trong chúng ta hãy nghĩ như mình là một tên tù tội, đang đi đến nơi hành quyết; như một con cá đang vùng vẫy trong lưới; như một con bò đang đợi vào nhà tế sinh. Thân thể nằm dài trên giường lần cuối Miệng thì thào những lời trăn trối Tâm ngắm nhìn ký ức lần cuối diễn ra Bi kịch ấy khi nào sẽ đến với ngươi? Điều quan trọng là ta phải tư duy một cách thản nhiên và thường xuyên rằng Cái chết thực có, và nó sẽ tới mà không báo trước. Đừng để như con bồ câu trong ngạn ngữ Tây Tạng Suốt đêm lăng xăng soạn chỗ ngủ cho đến sáng, và nó không còn thì giờ để ngủ nữa. Như Drakpa Gyaltsen, một bậc thầy hiện đại, đã nói – Loài người trải qua suốt cả đời để chuẩn bị hết việc này tới việc khác chỉ để thình lình bắt gặp đời sau mà họ hoàn toàn không chuẩn bị. Tham sống sợ chết Sự mong manh của đời sống Có lẽ chỉ có những người hiểu được tính mong manh của đời sống mới biết được sự sống quý báu ngần nào. Một lần, khi tôi dự hội thảo ở Anh quốc, phóng viên đài BBC phỏng vấn những người tham dự. Đồng thời họ cũng nói chuyện với một người phụ nữ sắp chết. Bà ta vô cùng hãi sợ, vì bà chưa từng nghĩ cái chết là thực có. Bây giờ bà đã biết. Bà chỉ có một thông điệp duy nhất cho những người chết sau bà, đó là Hãy xem trọng sự sống và cái chết. Xem trọng cuộc đời không có nghĩa phải bỏ cả đời mà tĩnh tọa tư duy như thể là ta đang ở trên Núi Tuyết. Trong thế giới tân tiến, ta phải làm việc và kiếm sống; nhưng không nên vướng vào kiểu sống “chụp giật”, không nhìn thấy một ý nghĩa sâu xa nào của cuộc đời. Công việc của ta là tìm một thế quân bình, trung đạo Không quá dấn mình vào những hoạt động và bận bịu ngoại vi. Ta hãy làm cho cuộc sống của ta trở thành đơn giản. Chìa khóa để tìm ra một thể quân bình hạnh phúc cho đời sống hiện nay là tính giản dị. Đó là ý nghĩa đích thực của giới luật ở trong đạo Phật. Tạng ngữ gọi giới luật là Tsul trim. Tsul có nghĩa là thích hợp, chính xác, và trim có nghĩa là quy luật hay cách thức, con đường. * Vậy giới luật là làm cái gì thích hợp hay chính xác; ở trong một thời đại quá phức tạp như hiện nay, thì đó chính là sống giản dị. Chính từ đây mà ta có được sự an bình trong tâm. Ta sẽ có nhiều thì giờ hơn để theo đuổi sự nghiệp tâm linh và những hiểu biết có thể giúp chúng ta giáp mặt cái chết. Buồn thay, đây là điều mà trong chúng ta ít có ai làm. Có lẽ bây giờ ta nên tự đặt cho mình câu hỏi – Thực sự ta đã làm được cái gì trong đời ta? Tôi muốn nói là, ta đã thực sự hiểu được bao nhiêu về sống chết. Điều làm tôi lên tinh thần là sự xuất hiện những báo cáo về các nghiên cứu kinh nghiệm cận tử; như những quyển sách của bạn tôi, anh Kenneth Ring và những người khác. Một số đáng kể những người sống sót qua tử nạn; hoặc qua kinh nghiệm lúc suýt chết đều mô tả họ có một toàn cảnh cuộc đời họ diễn ra trong tâm trí vào lúc đó. Một cách sống động và chính xác, họ sống lại những biến cố quan trọng của đời họ. Đôi khi họ còn thấy sống lại những hậu quả hành động của họ đối với kẻ khác, và kinh quá những cảm xúc mà hành động họ đã gây nên. Một người đàn ông kể cho Kenneth Ring nghe * – Tôi nhận ra rằng có những việc mà mỗi người được đưa xuống trần gian để học hỏi và thực chứng. Chẳng hạn để san sẻ thêm tình yêu thương, quan tâm đối với nhau hơn. Để khám phá rằng điều quan trọng nhất là mối tương giao giữa người với người là lòng nhân ái, chứ không phải là những thứ duy vật. Để thấy rằng mỗi một việc làm của bạn trong đời này đều được ghi lại; và mặc dù lúc đó bạn không nghĩ tới, nó vẫn xuất hiện lại về sau. Đôi khi cuộn phim về cuộc đời xảy ra kèm theo một “thực thể ánh sáng” quang vinh. Điều nổi bật trong nhiều nhân chứng khác nhau là Sự gặp gỡ “thực thể” ấy chứng tỏ rằng mục đích thực sự duy nhất trong đời là “tập sống yêu thương kẻ khác và có được tri kiến”. Một người kể với Raymond Moody – Khi ánh sáng xuất hiện, điều đầu tiên ngài nói với tôi là “Con đã làm gì để chứng tỏ với ta là con đã sống trọn vẹn đời con?” hoặc một điều gì tương tự như thế… Tựu trung suốt buổi, ngài cứ nhấn mạnh về tầm quan trọng của yêu thương… Ngài dường như cũng rất quan tâm đến những việc liên hệ tới hiểu biết nữa… Một người khác bảo với Kenneth Ring – Tôi được hỏi, mà không nghe thành lời – nó như một giao cảm tâm linh trực tiếp – rằng “Tôi đã làm gì để đem lại lợi lạc hay tiến hóa cho loài người?” Những hành động của ta lúc sống như thế nào, thì khi chết ta như thế ấy. Và tất cả mọi sự, tuyệt đối tất cả, đều đáng kể. * Ở tu viện của ngài tại Népal, vị đệ tử già nhất hiện còn sống của thầy tôi là Dilgo Khientse Rinpoche, đã giảng dạy đến ngày cuối một khóa tu học. Ngài là một trong những bậc thầy nổi tiếng hiện nay; đã từng dạy cả đến đức Dalai Lama và nhiều bậc thầy khác; những người xem ngài như một kho tàng bất tận của trí tuệ và từ bi. Tất cả chúng tôi đều ngước lên mà chiêm ngưỡng con người vĩ đại như tuyết ấy, một bậc học giả, thi sĩ, và hành giả mật tông đã trải qua hai mươi lăm năm trong đời để nhập thất ẩn cư. Ngài dừng lại và đưa mắt nhìn xa xăm, dạy rằng – Tôi nay đã già bảy mươi tám tuổi, đã trông thấy quá nhiều việc trong đời. Bao nhiêu người trẻ tuổi đã chết, bao nhiêu người bằng tuổi đã chết, bao nhiêu người già đã chết. Nhiều người ở trên cao đã tụt xuống thấp. Nhiều người ở dưới thấp đã vượt lên cao. Nhiều xứ sở đã biến đổi. Đã có bao nhiêu biến động đau thương, bao nhiêu chiến tranh, tật dịch, bao nhiêu tàn phá trên khắp thế giới. Tuy thế tất cả những biến chuyển kia không thực gì hơn một giấc chiêm bao. Khi ta nhìn thật sâu xa, ta nhận ra rằng không có một cái gì trường cửu miên viễn; không một cái gì, cả đến sợi lông măng trên thân thể ta. Và đây không là một lý thuyết, mà là điều bạn có thể thực sự chứng nghiệm, thấy biết bằng chính mắt bạn. Tham sống sợ chết Vạn vật đều vô thường Tôi thường tự hỏi “Tại sao mọi sự đều thay đổi?” Và chỉ một câu trả lời duy nhất trở lại với tôi “Đấy là cuộc đời.” Không một thứ gì, tuyệt đối không thứ gì, có một tính chất trường cửu nào cả. Đức Phật dạy Hiện hữu của chúng ta mong manh như mây mùa thu Cảnh sống chết như màn nhảy múa. Đời người như chớp loáng qua bầu trời Vút nhanh như thác trên núi cao đổ xuống. Một trong những lý do chính khiến ta lấy làm khó khăn lo sợ khi đối mặt cái chết là vì ta tảng lờ sự thật về vô thường. Chúng ta cứ khăng khăng muốn mọi sự tiếp tục như cũ, đến nỗi ta tưởng rằng chúng vẫn luôn như vậy. Nhưng đấy chỉ là ảo tưởng. Chúng ta cũng thường thấy rằng lòng tin không ăn nhập gì với thực tại. Ảo tưởng ấy, cùng với những thông tin sai lạc, ý tưởng, giả thuyết, là một nền tảng bấp bênh trên đó ta xây dựng cuộc đời ta. Dù sự thật có xen vào chứng minh ngược lại, chúng ta vẫn cố bám giữ lấy ảo tưởng của ta. Trong tâm trí ta, sự biến chuyển luôn đồng nghĩa với mất mát, đau khổ. Và khi nó xảy tới, ta cố tự “gây mê” cho mình càng nhiều càng hay. Ta cứ nghĩ một cách ươn ngạnh phi lý rằng sự trường cửu đem lại an ninh, còn vô thường thì không. Nhưng kỳ thực vô thường cũng như một vài người ta gặp trong đời, lúc đầu khó chịu nhưng khi đã quen biết lại rất thân thiện, không đáng bực mình như ta tưởng. * Hãy suy nghĩ về điều này Sự thực chứng về vô thường, ngược đời thay, lại là cái duy nhất ta có thể nắm chắc, có lẽ đấy là sở hữu bền bỉ duy nhất của ta. Nó giống như bầu trời hay trái đất. Bất kể vạn vật chung quanh ta đều có thể sụp đổ, đổi thay bao nhiêu, trời đất vẫn tồn tại mãi. Chẳng hạn chúng ta có trải qua một cơn khủng hoảng đau đớn ê chề, toàn bộ cuộc đời ta dường như tan rã thành mảnh vụn… Chẳng hạn người bạn đời của ta đột ngột bỏ ta không báo trước. Nhưng trái đất vẫn còn đó, bầu trời còn đây. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng ngay cả trái đất cũng chấn động, chỉ để mà nhắc cho ta nhớ đừng có chắc ăn bất cứ một việc gì… Ngay cả đức Phật cũng chết. Cái chết của ngài là một cách giáo hóa, để gây chấn động nơi kẻ ngây ngô, biếng nhác, tự mãn, để đánh thức cho ta thấy sự thật là mọi sự đều vô thường, và cái chết là một sự kiện hiển nhiên của cuộc đời. Khi gần chết, đức Phật đã dạy – “Trong các dấu chân, dấu chân voi là lớn hơn cả. Trong các phép quán niệm xứ, thì niệm vô thường là hơn cả.” Mỗi khi chúng ta đánh mất mục tiêu của mình, rơi vào lười biếng giải đãi, thì sự quán niệm vô thường và chết lay ta trở về sự thật Cái gì đã sinh ra sẽ chết Cái gì đã tụ, sẽ tan Cái gì có tích lũy sẽ cạn kiệt Cái gì đã xây dựng sẽ sụp đổ Và cái gì lên cao sẽ xuống thấp. * Tham sống sợ chết – Theo Tạng Thư Sống Chết Tuệ Tâm 2021. Soạn văn lớp 7 lý thuyết trắc nghiệm hỏi đáp bài tập sgk Câu hỏi Giải thích các thành ngữ sau 1Tham sống sợ chết 2 Nhà cao cửa rộng 3 Đầu với đuôi chuột 4 Chuột sa chĩnh gạo 5 Áo gấm đi đêm Giải thích các thành ngữ sau 1Tham sống sợ chết 2 Nhà cao cửa rộng 3 Đầu với đuôi chuột 4 Chuột sa chĩnh gạo 5 Áo gấm đi đêm Xem chi tiết Các bạn giúp mk với Giải thích các câu thành ngữ sau đây ngựa xem hoa voi xuống chó Khang Thịnh Vượng sa chỉnh gạo 5. No cơm ấm bụng 6. Ruột để ngoài da Xem chi tiết Meo Ja 28 tháng 1 2021 lúc 1255 Giải thích nghĩa của các câu tục ngữ sau giêng nắng dai, tháng hai giông ba nồm sợ, tháng tư nồm ươi cười thì nắng, có gà trắng thì mùa xoài, toi mùa mùa cau đau mùa lúa, được mùa lúa úa mùa cần nước, nước Đồng bai Bến Cá, thuốc lá Tân Nai Ria, cá Ri chuối đàng sau, ăn cau đàng đàng đít, mít đàng hàng thì xa, sui gia thì mình thì đội dù qua,Sang đất người ta thì hạ dù xuốngĐang...Đọc tiếp Xem chi tiết Meo Ja 28 tháng 1 2021 lúc 1253 Giải thích nghĩa của các câu tục ngữ sau giêng nắng dai, tháng hai giông ba nồm sợ, tháng tư nồm ươi cười thì nắng, có gà trắng thì mùa xoài, toi mùa mùa cau đau mùa lúa, được mùa lúa úa mùa cần nước, nước Đồng bai Bến Cá, thuốc lá Tân Nai Ria, cá Ri chuối đàng sau, ăn cau đàng đàng đít, mít đàng hàng thì xa, sui gia thì mình thì đội dù qua,Sang đất người ta thì hạ dù xuốngĐang cầ...Đọc tiếp Xem chi tiết Tìm và giải thích nghĩa của các thành ngữ trong câu , đoạn văn sau đây Xem chi tiết Cho biết nghệ thuật của các ca dao, tục ngữ về Đồng Nai dưới đây1. Tháng giêng nắng dai, tháng hai giông ba nồm sợ, tháng tư nồm ươi cười thì nắng, có gà trắng thì mùa xoài toi mùa mùa cau đau mùa lúa. Được mùa lúa úa mùa cần nước, nước Đồng bai Bến Cá, thuốc lá Tân Nai Rịa, cá Ri chuối đằng sau, ăn cau đằng đằng đít, mít đằng hàng thì xa, xui gia thì mình thì đội dù qua, sa...Đọc tiếp Xem chi tiết a Chọn 1 từ cho trước trong ngoặc đơn để điền vào chỗ trống và lí giải vì sao em chọn từ đó-..........Việt Nam anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. đàn bà/ phụ nữ- Cụ là nhà cách mạng lão thành. Sau khi cụ .........., nhân dân địa phương đã.......... cụ trên một ngọn đồi.chết/ từ trần; chôn/ mai táng-Bác sĩ đang khám nghiệm.......... xác chết / tử thi b Các từ Hán Việt in đậm tạo được sắc thái gì cho đoạn văn dưới đây ? Yết Kiêu đến kinh đô Thăng Long, yết kiến vua Trần Nhân Tô...Đọc tiếp Xem chi tiết 1 Con cò mà đi ăn đêmĐậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. Ông ơi ông vớt tôi nao,Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng. 2.... có tiếng dép lẹp xẹp trong nhà và tiếng mẹ tôi- Thằng Thành, con Thủy đâu? [...] Thủy mở to đôi mắt như người mất hồn, loạng choạng bám vào cánh tay tôi. Dìu em vào trong nhà, tôi bảo... Từ tôi trỏ ai? NHờ đâu em biết được điều đó? Chức năng ngữ pháp của từ tôi trong các câu trên là gì? help me. Giúp mình với mình cần gấp lắm, chiều nay đi học rồi PLEASE!!!!Đọc tiếp Xem chi tiết ditmay 13 tháng 9 2016 lúc 810 1. Nhận xét về trình tự các câu văn trong đoạn văn dưới đâysắp xếp lại và chỉ ra từ ngữ làm phương tiện liên kết?1 Một quan chức của thành phố đã kết thúc buổi lễ phát thưởng như sau 2 Và ông đưa tay chỉ về phía các thầy giáo, cô giáo ngồi trên các hành lang. 3 Các thầy, các cô đều đứng dậy vẫy mũ, vẫy khăn đáp lại, tất cả đều xúc động về sự biểu lộ lòng mến yêu ấy của học sinh. 4 Ra khỏi đây, các con ạ, các con không được quên gửi lời chào và lòng biết ơn đến những người đã vì các con...Đọc tiếp1. Nhận xét về trình tự các câu văn trong đoạn văn dưới đâysắp xếp lại và chỉ ra từ ngữ làm phương tiện liên kết?1 Một quan chức của thành phố đã kết thúc buổi lễ phát thưởng như sau 2 Và ông đưa tay chỉ về phía các thầy giáo, cô giáo ngồi trên các hành lang. 3 Các thầy, các cô đều đứng dậy vẫy mũ, vẫy khăn đáp lại, tất cả đều xúc động về sự biểu lộ lòng mến yêu ấy của học sinh. 4 "Ra khỏi đây, các con ạ, các con không được quên gửi lời chào và lòng biết ơn đến những người đã vì các con mà không quản bao mệt nhọc, những người đã hiến cả trí thông minh và lòng dũng cảm cho các con, những người sống và chết vì các con và họ đây này!". 5 Nghe lời kêu gọi cảm động, đáp ứng đúng những tình cảm của mình, tất cả học sinh đều đứng dậy, dang tay về phía các thầy, các cô. Xem chi tiết

tham sống sợ chết